Bạn đang xem danh mục: Yêu hôn nhân

Chồng cứ ngoại tình, còn tôi cứ vui bên tình mới

Nhiều khi tôi chẳng hiểu vì lý đo gì tôi cứ phải tiếp tục cuộc hôn nhân này nữa… Tôi có nên từ bỏ để đến với tình yêu thực sự của mình không?

Tôi đến với Thắng không vì tình yêu mà là do sự sắp đặt của hai bên gia đình. Bố mẹ tôi và bố mẹ Thắng là bạn làm ăn, chúng tôi quen nhau từ nhỏ nhưng chẳng có ấn tượng gì về nhau. Mới đầu hai đứa cũng phản ứng ghê lắm, nhưng bố mẹ dọa nếu không cưới thì ra ngoài, tự mà lo liệu cuộc sống, cũng đừng mong thừa kế chút gì từ bố mẹ. Vậy là chúng tôi thay đổi quyết định. Hai đứa tôi chỉ giống nhau ở điểm sống thực tế mà thôi.

Cưới nhau về, bố mẹ hai bên mua cho chúng tôi một căn hộ trong khu chung cư cao cấp. Thắng làm kinh doanh cùng bố, còn tôi tự mở một shop quần áo riêng, việc làm ăn khá ổn vì tôi là người rất có mắt thẩm mỹ.

Vì không có tình cảm nên hai đứa thống nhất với nhau cuộc sống của ai người ấy sống, không ai can thiệp, làm gì hay đi đâu cũng không được quản.

Chúng tôi có gần gũi vợ chồng, nhưng lần nào cũng dùng biện pháp, cả hai đứa đều không muốn có con vì sợ vướng bận.

Thắng đi tối ngày, tôi cũng chẳng biết anh đi đâu, làm gì, với ai, nhiều lúc tôi cũng bực mình, vì chẳng gì cũng là vợ chồng đường đường chính chính. Tôi hỏi, anh bảo quên giao ước ban đầu rồi à, anh không quản tôi thì tôi cũng đừng quản anh.

Thực ra nói là không quản, dù chẳng có tình cảm nhưng cũng có tiếng vợ chồng, tôi vẫn là đàn bà, tận sâu trong lòng tôi cũng vẫn le lói hi vọng điều gì đó về cuộc sống đúng nghĩa, nhưng chính Thắng đã hết lần này đến lần khác dập tắt mọi hi vọng của tôi.

1

Tôi chán, tôi bắt đầu buông thả mình. Tôi gần như quên chuyên tôi đã là phụ nữ cố chồng, tôi giao du với nhiều bạn, làm quen với nhiều người và chịu khó đi chơi với người nọ người kia. Và tôi yêu mê mệt Minh, một người đàn ông phong trần qua những lần đi chơi đó.

Tôi phát hiện Thắng có bồ, dù hơi bất ngờ và có chút hụt hẫng nhưng tôi cũng kệ, bởi có muốn ghen tôi cũng chẳng có quyền…

Cũng từ dạo đó, anh đi suốt, có khi mấy ngày chẳng về, căn nhà nguội tanh nguội ngắt, từ hồi cưới đến giờ, số lần tôi nấu nướng cũng chỉ đếm trên đầu ngón tay, tôi có nấu cũng chỉ mình tôi ăn nên tôi thường ăn ngoài cho tiện.

Vợ chồng tôi cũng không gần gũi nhau nữa, đêm nằm mỗi đứa quay một góc, mỗi đứa một điện thoại, nhắn tin hay làm gì thì làm.

Thấm thoắt gần 1 năm như thế. Bố mẹ giục giữ tôi có con nhưng tôi cứ lý do thoái thác, không ai biết vẫn đề của vợ chồng tôi, vì hai đứa vẫn thường đóng kịch khi có mặt bố mẹ hai bên.

Thời gian này, Minh nói muốn tôi ly dị để kết hôn với anh. Thú thực đây là chuyện tôi chưa từng nghĩ đến. Nhưng tôi không dối được lòng mình, quả thực tôi yêu Minh thật sự, ở bên anh tôi mới thấy là mình đang sống, đang yêu và được yêu. Ở bên Minh, khao khát làm vợ, làm mẹ luôn trỗi dậy trong tôi. Minh khiến tôi thay đổi, từ một người thực tế đến vô tâm thành người biết rung động, biết yêu, biết ghét, anh khiến tôi trưởng thành hơn rất nhiều.

Liệu tôi có nên từ bỏ cuộc sống vô nghĩa kia để đến với Minh không? Tôi không lo ngại bất cứ điều gì, kể cả dư luận xã hội, tôi chỉ sợ bố mẹ tôi không chịu nổi mà thôi.

Theo KhoeDep

Chủ đề:
Bạn đang xem danh mục: Yêu hôn nhân
Tin cập nhật